Bùi Việt Hà: "Chồng cũ ủng hộ sự ra đi của tôi"

10:52, Thứ Ba, 22/02/2011 (GMT+7)
Bỏ lại công việc và cuộc sống bình yên, người mẫu Bùi Việt Hà qua Mỹ du học ngành thời trang. Cuộc ra đi của cô gây bất ngờ cho nhiều người, bởi không chỉ là sự bỏ lại nhiều thứ mà còn là một đứa con nhỏ đang ở tuổi rất cần mẹ. Cách Việt Nam nửa vòng trái đất, Bùi Việt Hà đã chia sẻ.

Tôi không ân hận gì

Mô tả ảnh.
Bùi Việt Hà

- Bắt đầu từ chặng hành trình 5 năm làm người mẫu của chị. Đã đến lúc tổng kết, chị được và mất những gì?

Cái được là vốn sống dồi dào, sự tự tin bản lĩnh, mối quan hệ rộng, hướng nhìn thực tế. Cái mất đó chính là cuộc sống không còn tự do, làm gì mình cũng phải chịu áp lực của dư luận và bị mọi người phán xét. Trong lĩnh vực này, có thể nói tôi chưa thật sự nổi bật như những người trong hàng top 5, top 3 gì đó. Thế nhưng đó cũng là một điều may mắn.

Tôi nghĩ khả năng của mình đến đâu nên dừng ở đó để cuộc sống riêng tư không bị đào xới nhiều quá. Tôi là người yêu nghệ thuật và sống với nó ở mức nào đó để cảm thấy cân bằng. Tôi thích vừa thỏa mãn niềm đam mê, vừa sống theo cách mình muốn, hơn là lên đỉnh cao danh vọng để phải đánh đổi nhiều thứ.

- “Thông minh và thực tế” là cụm từ mọi người thường nói về chị. Thông minh do trời cho, còn thực tế do chị chọn. Sự thực tế có từ nghệ thuật hay kinh doanh?

Có thể qua thời gian làm người mẫu rồi tham gia lĩnh vực giải trí, tôi gặp nhiều chuyện nên cũng cảnh giác hơn. Điều đó không biết có phải do ở trong giới giải trí nên mình phải tự bảo vệ. Bạn bè đối xử với nhau đôi khi cũng không mấy tự nhiên.

Mô tả ảnh.

- Thế nhưng, chị vẫn có tình bạn thân thiết trong giới giải trí đấy thôi, Tăng Thanh Hà chẳng hạn?

Tôi nói khó, chứ không phải là không có. Khó mà có mới đáng quý. Tôi và Hà Tăng đều rất thẳng thắn. Để thân được với nhau như bây giờ, chúng tôi từng cãi nhau nảy lửa, nhưng điều cuối cùng là thống nhất được và vui với điều đó. Hà Tăng là một người rất trung thành và chân thành với bạn bè.
 
- Tám năm kinh doanh, một quãng đường đủ dài để nhìn lại. Những gì chị có được là tiền hay chỉ là kinh nghiệm?

Nếu kinh doanh không ra tiền, tôi khó mà trụ nổi tám năm bằng chính công sức của mình. Tôi không kinh doanh một cách màu mè hoa lá để đèm đẹp, mà xác định kiếm tiềm. Trong sáu năm đầu, việc làm ăn của tôi rất tốt. Khi tôi gặp cú sốc hôn nhân đổ vỡ, kinh doanh bị ảnh hưởng nhiều. Tinh thần của tôi không vững nên phải buông nó ra, không muốn nhúng sâu vào chuyện lời lỗ khi thấy kinh doanh có dấu hiệu trượt dốc. Thế nhưng qua tám năm kinh doanh, tôi được thêm một thứ nữa. Đó là vốn sống.

Mô tả ảnh.
Bùi Việt Hà với bạn thân Tăng Thanh Hà

- Mải mê kiếm tiền nên hạnh phúc của chị phải nhường lại cho tham vọng?

Đúng là lúc đó mục tiêu của tôi là kiếm tiền, kiếm tiền thật nhiều nên tôi bị mất thăng bằng giữa tham vọng và hạnh phúc. Rồi tất cả trở về con số 0. Vì thế, bây giờ khái niệm về hạnh phúc của tôi thay đổi rất nhiều.

Ngày xưa, tôi thường hay nói làm quảng cáo vất vả quá. Tiền kiếm được nhiều, nhưng không có thời gian dành cho bản thân và gia đình. Cả ngày quanh quẩn chuyện họp hành, về đến nhà đã rã rời. Tiền thật nhiều, nhưng chỉ nằm im trong… ngân hàng, muốn có một chuyến du lịch với chồng con cũng khó khăn. Nếu có đi được, suy nghĩ và tâm trạng cũng xoay quanh công việc. Thế đó có phải là hạnh phúc không? Không. Tôi nghĩ lúc này mới thật sự là thời điểm trọn vẹn nhất của cuộc sống. Tôi mãn nguyện với nó.

Bây giờ tôi đã ổn định, không phải điều hành công việc, đầu óc nhẹ nhàng hơn. Công việc vừa phải, thu nhập vừa phải dù cũng có thử thách.

- Sau khi chia tay chồng, chị đã có bạn trai mới, nhưng rồi cũng phải dứt vì người ta không thương con chị. Dù mọi chuyện xảy ra, chồng cũ vẫn chăm sóc con chu đáo và tốt với chị. Cho quyết định lại, chị có chia tay chồng?

Tôi không có thói quen ân hận. Chúng tôi kết thúc đúng lúc và biết cách kết thúc để cuộc hôn nhân không tồi tệ hơn. Kết thúc đó làm cho cuộc sống hai bên thoải mái và con cũng thoải mái. Thật ra hai người đã quen biết và sống với nhau tám năm, chia tay bốn năm và đến thời điểm này là mười hai năm.

Mười hai năm không phải là khoảng thời gian ngắn. Thế nên nếu thật sự tìm được tiếng nói chung thì đã tìm rồi. Nếu hòa hợp được cũng đã hòa hợp rồi. Giờ chúng tôi là bạn bè tốt.

Chồng cũ ủng hộ sự ra đi của tôi

Mô tả ảnh.

- Cuộc sống của chị đang cân bằng và bình yên, tại sao chị lại ra đi?

Lúc tâm hồn mình bình yên nhất, tôi mới lắng nghe bản thân nhiều hơn và tìm xem bản thân thật sự muốn gì trong cuộc sống này. Niềm đam mê của tôi là thời trang. Không phải quay lại sàn diễn mà tôi muốn kinh doanh về thời trang, thiết kế, một cái gì đó thuộc về sáng tạo. Tất cả bắt đầu từ một chuyến du lịch đến Mỹ trong năm nay. Tôi phát hiện một trường tốt nên đăng ký luôn.

Gia đình tôi rất ủng hộ việc này. Tất cả những danh vọng, hào quang và tiền tài ngưng lại một thời gian. Lùi một bước để tiến mười bước sẽ tốt hơn. Thế nên tôi không có gì phải tiếc cả.

- Gia đình ủng hộ, kể cả người chỗng cũ cũng ủng hộ việc mẹ xa con?

Đó là điều chồng cũ của tôi muốn vì theo thỏa thuận khi ly hôn, anh ấy nuôi con từ lúc bé đến 9 tuổi. Nếu tôi đi học để tương lai hai mẹ con tốt hơn, tại sao anh ấy lại không ủng hộ.

Mô tả ảnh. Mô tả ảnh.

- Chứ không phải cuộc đi đó là theo tiếng gọi của tình yêu mới?

Có thể mọi người khó tin, nhưng một năm nay tôi không yêu ai và cũng không có ý định yêu ai. Không yêu, con tim không chết đi mà tìm niềm vui trong những đam mê khác như đọc sách, vẽ, du lịch, nghe nhạc. Nói chung là thưởng thức và yêu chính mình.

Tôi đi học để làm mới lại đầu óc của mình, tìm lại sự sáng tạo, đam mê sau tám năm trời bị chính mình vắt kiệt sức.

- Chị chuẩn bị cho con như thế nào cho cuộc ra đi quan trọng này?

Trước khi đi, tôi đã chuẩn bị tinh thần cho bé không sốc. Tôi dạy bé tính tự lập từ nhỏ nên bé hiểu và chấp nhận. Tôi nói với bé rằng: “Mẹ đi học giống như con cũng đi học. Đi học như vậy, mẹ sẽ làm nhiều thứ để cuộc sống hai mẹ con mình tốt hơn”. Tôi nghĩ một phụ nữ muốn thành công, phát triển bản thân không khó. Chỉ cần họ chịu học, nhất là hiện có quá nhiều nguồn thông tin cho họ. Tôi cũng chỉ mới bắt đầu đặt bước chân lên ngã rẽ quan trọng của cuộc đời.

Mọi người nói tôi 30 tuổi rồi, có một đứa con và một cuộc sống ở Việt Nam tương đối ổn định. Nhiều phụ nữ muốn như tôi nhưng không được, vậy tại sao lại phải tự tạo bước ngoặt như thế. Có thể tôi lạc quan quá đáng, nhưng luôn tin tưởng vào một tương lai xán lạn.

Theo Tiếp Thị Gia Đình